Chương 14
“Ha ha ha…” nghĩ đến đây, Lôi Hạo Minh không nhịn được cười phá lên sung sướng.
Lôi Hạo Nhiên đang ngồi xổm bên cửa sổ, nhìn thấy gã cười đến mức như vậy thì liền biết ngay: gã lại nghĩ ra chuyện xấu xa nào có lợi cho bản thân rồi. Từ nhỏ đến lớn, hễ gã có mưu tính gì mang lại lợi ích là lại cười không kiềm được như thế.
Lúc này, Tống Tình nhận được tin của gã đi vào phòng: “Nhị biểu ca, có chuyện gì mà huynh vui vậy? Muội vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng huynh cười to.”
Nàng cẩn thận nhìn quanh bốn phía, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
“Không có gì, chỉ là ta vừa nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo, đảm bảo không ai nghi ngờ cái chết của đại ca là do chúng ta gây ra.” gã liền hạ giọng, kể cho nàng nghe toàn bộ kế hoạch vừa nghĩ ra.
“Gì cơ?!” nghe xong, Tống Tình sững sờ hít sâu một hơi, mắt mở to sợ hãi: “Còn phải… giết đại biểu ca lần nữa sao?!”
“Suỵt…” Lôi Hạo Minh vội bịt miệng nàng lại, tức tối hạ giọng cảnh cáo: “Nhỏ tiếng thôi! Muội muốn cả thiên hạ đều nghe thấy à?”
“Nhị biểu ca, muội… muội đã đầu độc đại biểu ca một lần rồi, giờ lại phải giết huynh ấy thêm một lần nữa… muội không làm được.” nước mắt rưng rưng, Tống Tình nhìn gã, nghẹn ngào nói: “Dù sao đại biểu ca cũng là ca ca ruột của huynh, là biểu ca của muội. Từ nhỏ chúng ta đã cùng nhau lớn lên, bảo muội liên tiếp ra tay sát hại huynh ấy… muội… thật sự không thể.”
“Tình Nhi!” Lôi Hạo Minh đặt hai tay lên vai nàng, nghiêm giọng nói: “Muội phải nhớ, giờ chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi. Trước khi hôn mê, đại ca đã biết là chúng ta hạ độc hắn. Một khi hắn tỉnh lại, nhất định sẽ không tha cho chúng ta. Chúng ta đã đâm lao thì phải theo lao, không thể quay đầu lại được nữa.”
“Nhưng… nhưng mà…”
“Tình Nhi, nghe ta nói! Lần này ta đã lên kế hoạch chu toàn, cam đoan không có sơ sót. Chỉ cần muội làm đúng theo, nhất định sẽ thành công.” gã vòng tay từ sau ôm lấy nàng, tay đặt lên bụng dưới vẫn còn bằng phẳng, “Dù không vì tương lai của chúng ta, ít nhất cũng phải vì đứa con trong bụng muội mà tính toán. Chỉ cần thành công, sau này ba người chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau. Muội không muốn vậy sao?”
Tựa đầu vào ngực người mình yêu, nghĩ đến tương lai như lời Lôi Hạo Minh vẽ ra, cuối cùng Tống Tình cũng gật đầu, giọng bình thản: “Được, nhị biểu ca, vì tương lai của ba người chúng ta, muội bằng lòng làm thêm một lần nữa.”
Nàng lắc đầu, xoay người nhìn hắn: “Nhị biểu ca, đây là muội cam tâm tình nguyện. Chỉ cần được ở bên huynh, muội sẵn sàng làm bất cứ việc gì.”
“Nếu vậy thì không cần đợi nữa, sáng sớm mai muội cứ làm đúng như kế hoạch. Được chứ, Tình Nhi?”
“Huynh nói lúc nào thì là lúc đó.” Tống Tình ngoan ngoãn gật đầu.
“Vậy thì quyết định vậy nhé. Tình Nhi, chúng ta đã hơn hai tháng rồi chưa thân mật, muội còn nhớ không?” gã ghé sát tai nàng thì thầm, hơi thở nóng rực.
“A ~!” mặt Tống Tình đỏ ửng, đứng dậy uốn éo nói: “Nhị biểu ca, huynh hư quá, lúc nào rồi còn nghĩ đến chuyện đó.”
Đôi tay đang ôm eo thon bắt đầu luồn vào cổ áo, chạm đến bộ ngực tròn đầy, xoa nắn nhẹ nhàng. Gã cúi đầu hôn lên cổ trắng ngần của nàng, giọng trầm thấp đầy dâm tà: “Tình Nhi ngoan, tới đây nào, huynh nhớ muội muốn chết rồi.”
“Đừng mà, nhị biểu ca…” Tống Tình tuy ngoài miệng từ chối, nhưng trái tim mới chớm nếm trải hương vị ái tình lại chẳng kháng cự nổi mong muốn được gần gũi.
Cuối cùng, Lôi Hạo Minh bế bổng nàng lên, bước thẳng về phía giường…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét