Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 15

 Chương 15

Nghe thấy những tiếng rên rỉ dâm đãng vọng ra từ trong phòng, Lôi Hạo Nhiên không nhịn được mà rùng mình một cái. Hai người đó thật không biết thế nào là xấu hổ, dám ngang nhiên làm chuyện đó giữa ban ngày ban mặt. Nghĩ đến đây, hắn cũng cảm thấy họ chắc sẽ không còn tâm trí bàn tiếp chuyện sát hại mình nữa.

Hắn lắc đầu, quyết định quay lại bên Tiểu Thiên để nghỉ ngơi, dưỡng sức. Sáng mai còn phải bảo vệ thân thể này, nếu có chút tổn hại nào, hắn cũng cảm thấy có lỗi với Tiểu Thiên, vì thân thể này sẽ cùng y sống cả đời mà.

Trên đường trở về chuồng ngựa, Lôi Hạo Nhiên không khỏi cảm thấy may mắn khi mình đã biến thành một con mèo. Nếu hồn phách hắn không nhập vào thân xác một con mèo, với thân thủ linh hoạt, ánh mắt sắc bén, và thính giác siêu phàm thì chắc chắn hắn không thể làm được bao nhiêu việc như thế, lại càng không thể quen biết được Tiểu Thiên, người bạn đời mà hắn định gắn bó trọn đời.

Tất cả mọi thứ có lẽ đều do ông trời an bài.

Sáng hôm sau, Tống Tình thuận lợi làm theo kế hoạch của Lôi Hạo Minh. Khi nàng rút dao găm định đâm vào bên ngực trái của Lôi Hạo Nhiên, thì bất ngờ một con mèo không biết từ đâu nhảy vọt ra, cắn mạnh vào cổ tay phải của nàng. Nhân lực đà từ mép giường, nó tung chân sau một cú đạp, nhảy vọt lên và để lại ba vết cào dài trên khuôn mặt xinh đẹp như hoa của nàng. Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhanh đến mức khiến Tống Tình không kịp trở tay.

“Keng!” cổ tay đau nhói, con dao rơi xuống đất. “A…” nhìn thấy con mèo giống y như con lần trước đã uống nhầm canh độc chết đi, Tống Tình lập tức hoảng sợ, đầu óc trống rỗng, miệng hét lên thất thanh.

Tất cả những người nghe thấy tiếng hét từ phòng của Lôi Hạo Nhiên gần như đồng loạt xông vào. Ngay khi cửa phòng bật mở, Lôi Hạo Nhiên lập tức nhảy lên bệ cửa sổ, rồi lên nóc nhà, lặng lẽ theo dõi diễn biến bên trong.

Đập vào mắt mọi người đầu tiên là khuôn mặt Tống Tình đầy vết máu, thần sắc hoang mang, và con dao nằm trên sàn cạnh mép giường.

Vừa thấy Lôi Hạo Minh trong đám đông, Tống Tình hai hàng nước mắt tuôn rơi.

“Hu hu…” môi nàng run lên, lao tới ôm chầm lấy gã, nghẹn ngào nói: “Nhị biểu ca, chúng ta đừng giết đại biểu ca nữa được không? Thật sự rất đáng sợ, rất tà môn. Hai lần rồi đều như vậy, mỗi lần muốn hại đại biểu ca thì con mèo đó lại xuất hiện. Chúng ta dừng lại đi, được không? Hu hu…”

Mọi người đều im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, không ai lên tiếng. Ai nấy đều hy vọng Tống Tình sẽ tự nói ra sự thật. Dù sao thì tin tức này quá chấn động, không ngờ hai người thân cận nhất bên cạnh Lôi Hạo Nhiên lại liên thủ mưu sát hắn, hơn nữa lại làm đến hai lần.

Lôi Hạo Minh hoảng loạn nói: “Tình… Tình Nhi, muội... muội… đang nói cái gì vậy? Đừng… đừng nói bậy! Muội muốn hại đại ca là chuyện của muội, đừng… đừng kéo ta theo… Tình Nhi, muội bị dọa đến hồ đồ rồi sao?”

Vừa nói, gã vừa lay mạnh người nàng, mong nàng mau tỉnh táo lại, kẻo càng nói càng lộ thêm chuyện.

Bị gã lắc như vậy, Tống Tình dần hồi phục tinh thần. Nhìn Lôi Hạo Minh trước mặt, rồi đưa mắt nhìn xung quanh, nàng lắp bắp: “Mọi… mọi người sao lại ở đây?”

“Biểu tiểu thư, chẳng lẽ cô quên vừa rồi mình đã nói gì sao?” có người lên tiếng hỏi.

Nghe vậy, Tống Tình giật mình nhớ lại, hít sâu một hơi.

“Chuyện quan trọng thế này, chúng ta vẫn nên để lão phu nhân quyết định.” Vân Văn Sinh từ lúc vào đã đến kiểm tra thân thể cho Lôi Hạo Nhiên rồi nói.

“Vân đại phu đã ói vậy thì quyết định thế đi.” mọi người đều đồng tình. Thật ra, trong Phục Long Bảo, địa vị của Vân Văn Sinh chỉ sau ba người: Lôi Hạo Nhiên, Lôi lão phu nhân, và Lôi Hạo Minh. Cho nên lời hắn nói, gần như không ai phản đối.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét