Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 16

 Chương 16

“Những gì mọi người nhìn thấy tại hiện trường chính là toàn bộ sự việc.” Vân Văn Sinh tóm tắt quá trình cho Lôi lão phu nhân, “Vì đây là chuyện lớn, chúng tôi không dám tự tiện kết luận, xin để lão phu nhân quyết định.”

Vừa dứt lời, Lôi lão phu nhân còn chưa kịp nói, Lôi Hạo Minh đã vội kêu lên: “Mẹ, không liên quan đến con! Con không biết tại sao Tình Nhi lại nói những lời đó, cũng không biết tại sao muội ấy lại muốn ám sát đại ca. Mẹ, mẹ phải tin con, con bị oan mà, mẹ!”

“Minh Nhi, con đừng vội. Nếu con thật sự vô tội, mẹ nhất định sẽ làm rõ cho con.” trong lòng Lôi lão phu nhân, bà thật sự không tin Lôi Hạo Minh là kẻ chủ mưu sai Tống Tình giết người. Tuy gã làm việc cẩu thả, tính tình phóng túng, nhưng chuyện hại chết huynh trưởng, bà tin gã không dám làm.

“Tình Nhi, con nói thật cho dì nghe, ai đứng sau lưng xúi giục con giết Hạo Nhiên? Tại sao con phải làm vậy?” bà dịu giọng hỏi Tống Tình.

“Dì à… con…” Tống Tình ngập ngừng, thật sự không biết nên làm thế nào. Nàng muốn tiếp tục nói dối, nhưng lại không biết nói sao để người ta tin mình, nhất là sau khi thất bại trong việc ám sát Lôi Hạo Nhiên, lại buột miệng nói ra những điều không nên, kéo cả Lôi Hạo Minh vào. Rốt cuộc phải nói thế nào mới ổn đây?

“Dì à, con …” Tống Tình dừng một chút, nàng thật sự không biết phải làm sao mới tốt, muốn tiếp tục lừa mọi người nhưng không biết làm sao để mọi người  tin mình, suy cho cùng sau khi nàng ám sát Lôi Hạo Nhiên thất bại còn nói những lời không nên nói, kéo cả Lôi Hạo Minh vào chuyện này, rốt cuộc phải nói thế nào mới được đây?

“Biểu tiểu thư, xem ra cô không nói được rồi, vậy để Văn Sinh thay cô nói rõ mọi chuyện với mọi người.” Vân Văn Sinh bước ra nói.

Lời vừa nói ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, không giấu được sự tò mò trong lòng, đồng thanh hỏi: “Ngươi biết ai là chủ mưu?!”

“Phải.” Vân Văn Sinh mỉm cười thú vị trước phản ứng của mọi người.

“Biểu tiểu thư vẫn tưởng mình giấu rất kỹ, nhưng mỗi lần cô tiếp xúc với kẻ chủ mưu, ta đều nắm rõ mồn một. Sau khi chuyện xảy ra, cô vẫn như thường ngày lén gặp chủ mưu, hoàn toàn không biết mình đã bị theo dõi. Có đúng không, biểu tiểu thư?”

“Nói… nói bậy!” Tống Tình la lớn: “Vân Văn Sinh, ngươi nói bậy! Ngươi đừng tưởng mình thông minh mà nói lung tung! Ta… ta chưa từng bí mật gặp chủ mưu! Việc… việc đầu độc đại biểu ca là… do ta tự nghĩ ra, không hề có chủ mưu gì cả! Ngươi đừng đoán mò nữa!”

“Ồ?” Vân Văn Sinh nhướng mày.

“Vậy thì xin hỏi mẫu biểu tiểu thư, tại sao lại muốn hạ độc Hạo Nhiên? Loại độc dùng hôm đó tên là Đoạt Phách, không dễ gì tìm được, phải nhờ bạn bè giang hồ giúp mới có thể mua được. Với lối sống của cô suốt ngày không ra khỏi cửa lớn, không bước qua cửa nhỏ, cho ta hỏi, cô lấy Đoạt Phách ở đâu?”

“Ta… ta…” Tống Tình bị hỏi đến mức á khẩu, không biết phải trả lời sao.

Còn Lôi Hạo Minh đứng một bên thì toàn thân căng cứng, không dám động đậy, ngay cả thở cũng phải cẩn thận, chỉ sợ bị người ta phát hiện ra sơ hở.

Vân Văn Sinh mỉm cười đầy ẩn ý: “Biểu tiểu thư, có vẻ cô đã quên mất mình làm sao lấy được Đoạt Phách. Vậy để ta giúp cô nhớ lại, gợi lại ký ức trong đầu cô nhé.”

“Ngươi… ngươi muốn nói gì?” Tống Tình hoảng hốt nói: “Ta đã nói rồi, việc đầu độc đại biểu ca là chủ ý của một mình ta, không có chủ mưu nào hết. Còn chuyện ngươi hỏi ta lấy Đoạt Phách từ đâu, tại sao ta phải nói cho ngươi biết? Ngươi bảo ta có chủ mưu đứng sau, đó chỉ là suy đoán của ngươi thôi! Ngươi có bằng chứng gì để chứng minh không?”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét