Chương 17
“Bằng chứng sao? Rất đơn giản, ta không cần đưa ra bằng chứng, chỉ cần dựa vào phân tích của ta, mọi người sẽ tin vào độ tin cậy trong lời nói của ta rồi.” Vân Văn Sinh tự tin nói.
“Thật nực cười! Không có bằng chứng rõ ràng, cho dù ngươi nói hay đến đâu, có nói y như thật cỡ nào, cũng chẳng ai tin lời ngươi.” vì muốn bảo vệ người mình yêu, cũng là cha của đứa bé trong bụng, Tống Tình bằng mọi giá sẽ không để Lôi Hạo Minh gặp chuyện.
“Mọi người tin hay không, cứ nghe ta nói hết đã rồi sẽ biết.”
Vân Văn Sinh bắt đầu phân tích: “Trước hết, mọi người hãy nhớ lại lần Hạo Nhiên bị trúng độc, chén thuốc độc đó là do biểu tiểu thư tự tay mang đến cho Hạo Nhiên uống. Sau khi uống xong liền phát độc, biểu tiểu thư lập tức nói rằng cô ấy đang mang thai cốt nhục của Hạo Nhiên, nên không thể nào hại chết cha ruột của đứa trẻ được. Nhưng mọi người có từng nghĩ đến chưa, nếu như biểu tiểu thư thật sự có thể mang thai cốt nhục của Hạo Nhiên, thì cô ấy cũng có thể mang thai con của người khác, chẳng hạn như của kẻ chủ mưu phía sau?”
Nói đến đây, Vân Văn Sinh liếc mắt nhìn Lôi Hạo Minh đầy ẩn ý: “Tiếp theo, là đến lượt nhị bảo chủ.”
Do Vân Văn Sinh chỉ kết nghĩa huynh đệ với Lôi Hạo Nhiên, lại thêm việc hắn vốn không mấy ưa gì tính cách của Lôi Hạo Minh, hai người không hề thân thiết, nên vẫn gọi y là ‘Nhị bảo chủ’.
“Ta? Ta có gì đáng nói chứ?”
“Nhị bảo chủ đừng vội, hãy nghe ta nói tiếp. Sau khi Hạo Nhiên gặp chuyện, người đầu tiên đứng ra buộc tội biểu tiểu thư chính là người. Tuy lúc đó mọi người đều bị người qua mặt, nhưng sau khi nghĩ lại, vẫn thấy có điều gì đó bất thường.”
“Lúc đó ta đã nói rồi, ta chỉ sốt ruột muốn giúp đại ca tìm ra hung thủ mà thôi.”
“Phải, chính vì câu nói đó của người, chúng ta mới tin rằng các người vô tội. Người và biểu tiểu thư là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, theo lý mà nói, khi cô ấy bị mọi người nghi ngờ, người phải đứng ra bênh vực cô ấy mới phải, cớ sao lại là người đầu tiên chỉ trích cô ấy?”
“Phải đó, lúc đó ta cũng thấy hơi lạ, sao nhị bảo chủ lại nghi ngờ biểu tiểu thư luôn thân thiết với mình như vậy?” có người lên tiếng.
“Chẳng qua là thông minh quá hóa dại thôi.” Vân Văn Sinh lắc đầu nói: “Nhị bảo chủ, kế hoạch của người quá hoàn hảo, nhưng chính vì hoàn hảo quá mức nên lại dễ để người khác nhìn ra sơ hở.”
Từ lầu Cảnh Dược theo chân mọi người đến đại sảnh, Lôi Hạo Nhiên vẫn ngồi xổm trên mái nhà, chăm chú nghe từng lời nói.
Đến đây, hắn khẽ gật đầu tán thưởng: Văn Sinh, ngươi đúng là huynh đệ kết nghĩa mà ta không chọn sai, thông minh lại nghĩa khí. Khi ta khó khăn nhất, ngươi không ngừng giúp đỡ ta. Nếu không có viên Ngưng Lộ Đan của ngươi kéo dài mạng sống cho ta mỗi ngày, có lẽ thân thể này đã nằm trong quan tài rồi. Ngược lại, người anh em cùng cha cùng mẹ với ta lại vì lợi ích mà không ngừng hãm hại ta…
“Ha, ha ha ha…” Lôi Hạo Minh ngửa mặt cười lớn, “Vân Văn Sinh, theo ta thấy, ngươi không chỉ giỏi y thuật, mà còn có đầu óc biên kịch tuyệt vời! Câu chuyện này rất hay đấy, nhưng quá hoang đường rồi! Người đang nằm trên giường kia là ca ca ruột của ta, ngươi lại nói ta muốn hại chết ca ca ruột của mình ư?!”
“Nhị bảo chủ thấy hoang đường sao?” Vân Văn Sinh cười lạnh, ánh mắt trào phúng nhìn gã, “Vậy ta nói tiếp, để xem mọi người có cảm thấy giống người không. Không biết mọi người có để ý không, sáng nay, khi biểu tiểu thư la lớn trong phòng của Hạo Nhiên tại lầu Cảnh Dược, tất cả mọi người trong lâu đều đồng thời xông vào phòng. Trong đó, lại có cả nhị bảo chủ, người từ khi Hạo Nhiên gặp chuyện chưa từng bước vào lầu Cảnh Dược một lần.”
“Đúng vậy, từ khi bảo chủ gặp chuyện đến nay, Nhị bảo chủ chưa hề thăm bảo chủ lần nào, hơn nữa lầu Cảnh Vọng của Nhị bảo chủ cách lầu Cảnh Dược đến mấy tòa lầu, theo lý mà nói, Nhị bảo chủ không thể cùng lúc tới hiện trường với chúng ta.” nghe xong lời của Vân Văn Sinh, mạch suy nghĩ của Trang Nam dần dần được khai sáng.
“Phải đó, từ lúc bảo chủ gặp chuyện đến nay, nhị bảo chủ chưa từng đến thăm bảo chủ. Hơn nữa, lầu Cảnh Vọng của nhị bảo chủ ở còn cách mấy tòa lầu với lầu Cảnh Dược, theo lý, ngài ấy không thể nào đến nhanh như vậy.”
“Phải rồi.”
“Đúng đó, sao nhị bảo chủ có thể có mặt nhanh đến thế?”
“……”
Nghi ngờ dần dần được giải tỏa…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét