Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 18

 Chương 18

“Ta… lúc đó ta…” Lôi Hạo Minh lắp bắp nói: “Đúng rồi, lúc đó ta tình cờ đang đi ngang qua lầu Cảnh Dược, định…”

“Đủ rồi!” đột nhiên, Lôi lão phu nhân từ nãy giờ vẫn im lặng không thể nhịn được nữa mà lớn tiếng cắt ngang lời gã. Bà nghiêm nghị bước đến trước mặt Hạo Minh, giơ tay lên tát nảy lửa in rõ trên gương mặt gã.

Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng ruồi bay.

“Mẹ!” Lôi Hạo Minh ngỡ ngàng nhìn người mẹ vốn luôn yêu thương mình từ nhỏ đến lớn.

“Các ngươi tưởng còn có thể chối cãi sao? Chính vì ta đã nuôi các ngươi từ nhỏ, nên ta nhìn ra được, các ngươi đang nói dối!”

Lôi lão phu nhân đau đớn trách móc: “Các ngươi biết điều gì là điều một người mẹ sợ nhất không? Chính là tận mắt thấy con cái mình chém giết lẫn nhau! Từ nhỏ, ba đứa các ngươi cùng nhau lớn lên, ta thật không ngờ các ngươi lại bắt tay nhau hại chết Hạo Nhiên, một lần chưa đủ, lại còn mưu hại thêm lần nữa!”

“Dì…” Tống Tình rơi nước mắt hối hận.

“Các ngươi nhớ lại đi, từ nhỏ đến lớn, thứ gì các ngươi thích, muốn gì, Hạo Nhiên đều nhường cho các ngươi, hoặc giúp các ngươi có được. Vậy mà các ngươi lại báo đáp nó thế này. Ài…” Lôi lão phu nhân thở dài một hơi não nề.

“Suy cho cùng, lỗi là ở ta, người làm mẹ này quá hồ đồ, không nhìn ra tình cảm thực sự giữa hai đứa, tự ý đính ước Hạo Nhiên và Tình Nhi với nhau, mới khiến sự việc ra nông nỗi này.”

“Không phải vậy!” lúc này, Lôi Hạo Minh bỗng lớn tiếng phủ nhận, “Ta không hại đại ca chỉ vì Tình Nhi! Muội ấy chỉ là một quân cờ trong kế hoạch của ta mà thôi!”

“Nhị biểu ca!” Tống Tình tròn mắt, hai tay ôm miệng, không thể tin vào tai mình khi nghe lời đó từ chính người từng hết mực dịu dàng, thâm tình và lãng mạn với mình.

“Ha ha ha…” Lôi Hạo Minh bỗng bật cười như hóa điên, “Con thích gì, muốn gì đại ca đều cho con ư?! Vậy nếu con muốn Phục Long Bảo, huynh ấy có chịu cho không? Từ nhỏ đến lớn, trong lòng mẹ và cha chỉ có đại ca là người kế thừa xứng đáng của Phục Long Bảo, bất kể con cố gắng thế nào, các ngươi chỉ khen ngợi huynh ấy, mà chưa từng nghĩ đến việc con cũng có thể kế thừa! Người ngoài cũng vậy, trong mắt họ, con chỉ là em trai của Lôi Hạo Nhiên, bảo chủ Phục Long Bảo. Bề ngoài thì tôn kínhcona, nhưng người họ thật sự kính trọng là đại ca Lôi Hạo Nhiên! Con không muốn như vậy nữa! Chỉ cần con thay thế được đại ca làm bảo chủ, mọi người sẽ kính trọng con!”

Nghe được những lời thật tình này, Lôi Hạo Nhiên trên mái nhà chỉ biết lặng lẽ ngước mắt nhìn trời, không nói thành lời. Không ngờ đệ đệ ruột của mình lại vì những hư danh như vậy mà sinh lòng đố kỵ, đến mức muốn giết huynh trưởng. Phải chăng chính mình đã sai ở đâu? Có những điều tưởng chừng như vì tốt cho đệ ấy, hóa ra lại hoàn toàn không phải. Từ trước đến nay, hắn chỉ muốn làm một người huynh trưởng tốt, ai ngờ lại biến thành trò cười bi thương thế này.

Lôi lão phu nhân rơi lệ đầy đau đớn, trách bản thân không thôi: “Từ nhỏ, ta và cha con muốn cho ngươi một tuổi thơ hạnh phúc, không muốn con giống đại ca từ bé đã phải gánh vác trọng trách của Phục Long Bảo, nên luôn nuông chiều con, muốn gì được nấy. Giờ thì thấy rồi đó, tất cả là do ta tự cho mình là đúng, sinh con mà chẳng hiểu lòng con. Tất cả đều là lỗi của người mẹ này!”

Vừa nói, bà vừa đấm vào ngực mình, đau đớn vô cùng.

“Lão phu nhân, xin đừng tự trách nữa, phải giữ gìn sức khỏe mới được.” Mai Nương nắm lấy tay bà ngăn lại. Bà là nha hoàn hồi môn của Lôi lão phu nhân, đã hầu hạ bà suốt hơn bốn mươi năm trời.

“Văn Sinh, ta biết người Hạo Nhiên tin tưởng nhất chính là ngươi, chuyện này giao cho ngươi xử lý, ta mệt rồi.” Lôi lão phu nhân để Mai Nương dìu đi khỏi đại sảnh.

“Nhị bảo chủ, chúng ta đều biết trên giang hồ có một quy tắc, đó là kẻ bán thuốc độc nhất định sẽ đưa cả thuốc giải cùng liều lượng. Ta tin kẻ bán thuốc cho người cũng không ngoại lệ, chắc chắn người đang giữ thuốc giải. Ta sẽ giam người vào đại lao, đợi Hạo Nhiên tỉnh lại rồi mới xử lý. Dù người không giao thuốc giải, không lâu nữa, khi nhóm người Trần Ninh tìm ra nguyên liệu, Hạo Nhiên cũng sẽ tỉnh lại. Nhưng người nên biết, nếu bây giờ người đưa thuốc giải ra, có thể Hạo Nhiên chẳng những tha thứ cho người, mà còn cho người một con đường sống tốt. Còn nếu người ngoan cố không đưa, hậu quả ra sao… tự người nghĩ đi.”

Biết rõ mình đã thất thế, Lôi Hạo Minh đành giao thuốc giải ra, hy vọng được một kết cục tốt hơn. Sau khi nhận được thuốc giải, Vân Văn Sinh cùng mọi người lập tức chạy về lầu Cảnh Dược…

Còn Lôi Hạo Nhiên nãy giờ vẫn nghe lén trên mái nhà, cũng nhanh chóng theo sau. Tiểu Thiên, ta sắp được gặp lại ngươi bằng thân phận thật rồi, được đường đường chính chính ở bên ngươi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét