Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 19

Chương 19

Vân Văn Sinh đặt viên thuốc giải vào miệng Lôi Hạo Nhiên, một tay nhẹ nhàng nâng cằm giúp hắn nuốt trọn thuốc xuống dạ dày.

Ngồi chồm hỗm bên cửa sổ, lén nhìn cảnh tượng này, Lôi Hạo Nhiên cảm thấy vô cùng căng thẳng. Một là vì cuối cùng cũng đã trở lại thân xác của mình, hai là từ nay có thể thoải mái theo đuổi Lâm Tiểu Thiên. Kể từ giây phút hắn đem lòng yêu Tiểu Thiên, điều đó đã trở thành nguyện vọng lớn nhất của đời hắn.

Trải qua một khắc, thuốc đã phát huy tác dụng, cơ thể cũng đã hấp thu xong thuốc, nhưng Lôi Hạo Nhiên vẫn chưa tỉnh lại. Tất cả mọi người có mặt, bao gồm cả linh hồn của hắn, đều vô cùng lo lắng. Lẽ nào thuốc giải là giả?

Vân Văn Sinh lập tức nắm lấy cổ tay Lôi Hạo Nhiên bắt mạch: “Lạ thật, độc trong cơ thể Hạo Nhiên đã hoàn toàn được giải rồi, sao vẫn chưa tỉnh lại?”

“Có thể là do hôn mê lâu ngày, nên dù đã giải độc, cũng chưa thể nhanh chóng tỉnh lại? Văn Sinh, chúng ta chờ thêm chút nữa đi.” Trang Nam lên tiếng.

Hy vọng là vậy, cầu trời đừng có chuyện gì bất trắc xảy ra! Lôi Hạo Nhiên thầm cầu khẩn trong lòng, mong ông trời đừng đùa cợt hắn như thế, trao cho hắn hy vọng rồi lại tàn nhẫn cướp đi.

Mọi người cứ thế chờ đợi, chờ đến khi trời sắp tối mà Lôi Hạo Nhiên vẫn nằm im trên giường, chẳng có chút dấu hiệu nào là sắp tỉnh lại.

Mặt trời dần lặn xuống núi, bất giác mọi người đã đợi suốt cả một ngày dài. Độc tố trong cơ thể Lôi Hạo Nhiên sớm đã được hóa giải, mạch tượng qua lời Vân Văn Sinh cũng chỉ như của một người bình thường. Nhưng hắn vẫn chìm trong hôn mê, không ai hiểu vì sao. Mọi người đành quay lại công việc thường ngày, để lại một người luân phiên túc trực bên giường bệnh.

Từ tràn đầy hy vọng đến thất vọng, rồi từ thất vọng đến tuyệt vọng, Lôi Hạo Nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, thầm hỏi: Ông trời ơi, rốt cuộc ta đã làm gì sai? Sao lại phải nhận lấy hình phạt này? Chẳng lẽ cả đời này ta chỉ có thể sống dưới thân phận một con mèo bên cạnh Tiểu Thiên, nhìn y cưới vợ, sinh con?

Nghĩ đến Lâm Tiểu Thiên, hắn chợt nhớ ra mình đã rời khỏi đó suốt cả ngày, giờ này chắc Tiểu Thiên đang rất lo lắng, vẫn nên quay về xem sao.

Quả nhiên, khi Lôi Hạo Nhiên trở lại chuồng ngựa, hắn nhìn thấy Lâm Tiểu Thiên vốn đã nên đi ngủ đang ngồi tựa vào cánh cửa gỗ nhỏ trước căn nhà gỗ, ngủ thiếp đi. Bên cạnh còn để nửa bát cơm canh.

Lòng Lôi Hạo Nhiên chợt dâng trào một cảm xúc ấm áp, hắn tiến lại gần, khẽ kêu “Meo, meo!” – Tiểu Thiên, ta về rồi.

Lâm Tiểu Thiên lập tức mở mắt, thấy con mèo yêu quý cuối cùng cũng quay về, y vội vàng ôm chầm lấy Lôi Hạo Nhiên vào lòng: “Đốm Đen, mày đi đâu thế hả? Làm ta lo chết đi được. Trưa không về ăn cơm, tối cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Mày chắc là đói rồi, ta có để dành cho mày ít cơm, vẫn còn ấm, mau ăn đi, ăn xong ta tắm cho mày.”

Nhìn đôi môi đỏ mọng đang không ngừng thốt ra lời quan tâm, Lôi Hạo Nhiên không kìm được cúi đầu, lè lưỡi liếm một cái lên đó. Cảm giác thật tuyệt. Nếu giờ hắn là người, chắc chắn đã có thể thân mật hơn nữa với Tiểu Thiên rồi.

Hành động bất ngờ khiến Lâm Tiểu Thiên hơi giật mình, y bật cười, vỗ nhẹ đầu Lôi Hạo Nhiên: “Con mèo háo sắc này, dám liếm môi người ta. Cũng may là ta, chứ nếu liếm nhầm cô gái nào, mày chắc bị tát bay mất luôn đấy.”

“Meo!” - không phải môi Tiểu Thiên, ta chẳng thèm liếm đâu!

“Được rồi, đừng kêu meo meo nữa, mau ăn đi, cái bụng mày kìa, lép xẹp luôn rồi.” Lâm Tiểu Thiên vuốt ve bụng Lôi Hạo Nhiên, xót xa nói.

Ài dù trước mặt có là sơn hào hải vị, Lôi Hạo Nhiên giờ cũng chẳng nuốt nổi. Hắn không biết bao giờ mới có thể trở lại làm người. Hay là cả đời này cứ mãi là mèo? Nhưng nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của Lâm Tiểu Thiên, hắn đành cố gắng ăn vài miếng, ăn như không ăn, nuốt cho có lệ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét