Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 20

 Chương 20

Ngày tháng cứ thế trôi qua, Lôi Hạo Nhiên từ tràn đầy hy vọng đến tuyệt vọng hoàn toàn. Giờ đây hắn chẳng còn dám mơ tưởng gì về việc có thể quay lại thân xác của mình nữa, chỉ biết phó mặc số phận.

Lâm Tiểu Thiên đeo túi vải sau lưng, ngồi xổm trước mặt Lôi Hạo Nhiên, một tay vuốt đầu nó, khẽ nói: “Đốm Đen, dạo gần đây mày cứ buồn bã thế nào ấy. Chẳng lẽ làm mèo cũng có chuyện phiền lòng sao?”

Lôi Hạo Nhiên nằm bẹp dưới đất, chán nản ngẩng đầu nhìn Tiểu Thiên, “Meo!” - ai rơi vào hoàn cảnh thế này mà không u sầu chứ? Ơ, khoan đã, sao Tiểu Thiên lại đeo túi vải? Chẳng lẽ… có kẻ nào cả gan đuổi y đi mà không hỏi ý mình!?

“Mày không có tinh thần như vậy, ta thấy hay là đổi không khí một chút nhé, ta dẫn mày ra ngoài chơi.” Lâm Tiểu Thiên ôm Lôi Hạo Nhiên vào lòng, rồi bước tới chỗ một người làm trông cùng lứa tuổi với mình, nói: “A Phát, ta về quê ăn Tết, chuồng ngựa nhờ ngươi trông giúp vài hôm nhé.”

Thì ra là về quê ăn Tết… không ngờ năm hết Tết đến rồi. Lần đầu tiên ăn Tết cùng Tiểu Thiên mà lại là dưới thân phận một con mèo, mà còn chẳng biết đến khi nào mới kết thúc tình cảnh trớ trêu này. Lôi Hạo Nhiên dù nhẹ nhõm hơn chút nhưng trong lòng vẫn thấy ngập tràn buồn tủi. Mà sao ở đây có người mới đến mà mình không phát hiện ra nhỉ?

“Tiểu Thiên, cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc lũ ngựa thật tốt.”

“Vậy ta đi đây, tạm biệt.”

“Ừ, đi thong thả nhé.”

Để có thể sum họp với gia đình dịp Tết, Lâm Tiểu Thiên thường dồn tất cả ngày nghỉ trong tháng thành một kỳ nghỉ dài mười mấy ngày vào dịp cuối năm. Sau khi y rời đi, quản gia sẽ cho điều một người làm khác từ trại ngựa thuộc Phục Long Bảo đến tạm thời thay thế y.

Quê của Lâm Tiểu Thiên nằm ở một ngôi làng nhỏ, cách thành không xa. Từ Phục Long Bảo đi bộ về, không nghỉ ngơi chút nào, chỉ mất hơn hai canh giờ, tính ra cũng chẳng xa là bao.

“Ồ, Tiểu Thiên về ăn Tết à!” những người dân làng đi ngang qua đều nhiệt tình chào hỏi y. Từ cách ăn mặc và lời ăn tiếng nói, Lôi Hạo Nhiên nhận ra dân ở đây sống rất giản dị, chân thành.

“Bà Trương, bà đi thong thả nhé.”

“Tiểu Thiên về rồi đó hả!”

“Lâu rồi không thấy! Sao mang cả mèo về ăn Tết thế này!”

“Chào mọi người!”

Lâm Tiểu Thiên ôm Lôi Hạo Nhiên đi tới trước một ngôi nhà có mấy đứa trẻ khoảng bốn, năm tuổi đang chơi đùa. Một bé trai có vài nét giống y vừa thấy đã chạy tới ôm lấy chân, ngẩng đầu vui mừng gọi: “A! Thúc thúc về rồi!”

“Không gặp một năm, Bân Nhi lớn quá chừng.” Lâm Tiểu Thiên rảnh tay vuốt đầu thằng bé, “Ông nội, bà nội có nhà không?”

Lâm Bân gật đầu: “Hôm nay ông bà không ra đồng, ở nhà đó ạ.”

“Vậy cháu tiếp tục chơi với bạn đi, thúc vào trong trước nhé.”

Nghe cuộc trò chuyện ấy, Lôi Hạo Nhiên biết mình sắp được diện kiến cha mẹ vợ, trong lòng không khỏi hồi hộp. Cảm giác còn hồi hộp hơn cả lần đầu đàm phán kinh doanh. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét