Đang tải bài viết...

Ô Long Kỳ Duyên - Chương 21

Chương 21

Lâm Tiểu Thiên đẩy cửa bước vào, gọi to: “Cha, mẹ, Tiểu Thiên về rồi đây!”

“Tiểu Thiên, con về rồi à, mẹ nhớ con lắm đó.” mẹ Lâm từ trong bếp đi ra, dùng tạp dề lau khô tay, rồi nhanh nhẹn đón lấy tay nải từ tay Lâm Tiểu Thiên, thấy con trai đang bế con mèo liền hỏi: “Tiểu Thiên, con nuôi mèo khi nào vậy?”

“Nó tên Đốm Đen, con mới nuôi mấy tháng trước thôi, nó thông minh lắm đó.” Lâm Tiểu Thiên nhìn quanh gian khách phòng không lớn lắm, hỏi: “Mẹ, sao không thấy cha đâu? Rõ ràng Bân nhi bảo cha ở nhà mà.”

“Con không biết đấy thôi, bây giờ cha con biết tận hưởng lắm, đang ngủ trưa đó.” mẹ Lâm thấy Lâm Tiểu Thiên vẫn ôm con mèo đứng đấy thì bảo: “Tiểu Thiên, sao còn đứng đó, đi đường hơn hai canh giờ chắc cũng mệt rồi, mau đặt mèo xuống nghỉ đi, đợi đại ca và đại tẩu con từ ngoài đồng về là có thể ăn cơm rồi.” bà quay người ra cửa phòng gọi to: “Cha tụi nhỏ à, mau dậy đi, con trai về rồi, ra mà xem con nào.”

“Ha ha! Cuối cùng thì Tiểu Thiên cũng về rồi à.” từ trong phòng vọng ra giọng nói vẫn còn ngái ngủ, theo sau là một người đàn ông trung niên bước ra, dáng vẻ rắn rỏi, khỏe mạnh.

“Cha!” Lâm Tiểu Thiên vừa thấy người liền đặt con mèo xuống, tiến lên định đỡ cha.

Lâm Hải xua tay, nói: “Tiểu Thiên, không cần đỡ cha đâu, con nhìn xem cha khỏe mạnh thế này mà. Sắp ăn cơm rồi, mẹ con biết hôm nay con về nên chuẩn bị bao nhiêu món con thích đấy.”

“Tuyệt quá rồi, món mẹ nấu là ngon nhất!” Lâm Tiểu Thiên vui vẻ nói, “Vậy để con đi lấy bát đũa giúp mẹ.”

Nhạc phụ nhạc mẫu trông vẫn còn trẻ, Lôi Hạo Nhiên nhận thấy Lâm Tiểu Thiên khá giống cha, nhìn dáng vẻ cha y, hắn gần như có thể tưởng tượng được bộ dạng của Lâm Tiểu Thiên khi bước vào tuổi trung niên.

Chờ khi đại ca và đại tẩu của Lâm Tiểu Thiên từ ngoài đồng trở về, sau một năm xa cách, cuối cùng Lâm Tiểu Thiên cũng được ăn lại bữa cơm do chính tay mẹ nấu. Từ cuộc trò chuyện của họ, Lôi Hạo Nhiên biết được mảnh ruộng nhà họ trồng thuộc về Phục Long Bảo, tức là cả nhà họ Lâm đều làm việc cho Phục Long Bảo.

“Tiểu Thiên, ăn nhiều một chút đi, làm việc ở Phục Long Bảo chắc cũng vất vả lắm nhỉ.” mẹ Lâm không ngừng gắp đồ ăn vào bát của y, đến mức bát cơm của y gần như chất đầy.

Lâm Tiểu Thiên không nhịn được nữa, phải ngăn lại: “Đủ rồi mẹ, bảo chủ đối xử với hạ nhân rất tốt, đồ ăn mỗi ngày đều đầy đủ, mỗi bữa đều có thịt, mẹ đừng gắp nữa, mẹ ăn nhiều một chút đi.”

Y thấy Lôi Hạo Nhiên trong hình hài con mèo đã ăn gần hết phần thịt nhỏ trong dĩa, liền gắp thêm mấy miếng bỏ vào cho nó.

Thấy vậy, đại ca của Lâm Tiểu Thiên, Lâm Đại Địa lắc đầu nói: “Tiểu Thiên, đừng trách mẹ cứ gắp mãi cho đệ, đệ nuôi con mèo này chắc toàn nhường hết thịt cho nó rồi phải không? Đệ nhìn lại mình đi, gầy nhom, mà nuôi con mèo thì béo tròn thế kia.”

Hắn biết rõ em trai mình, từ nhỏ đã như vậy, gặp mèo hoang chó hoang, thà mình không ăn còn hơn để nói nhịn.

“Meo!” - ai béo chứ? Ta là thân hình săn chắc, lực lưỡng đó! Lôi Hạo Nhiên đang vùi đầu ăn không ngẩng lên, vừa nghe đến đó liền tức tối kêu lên trong lòng.

Kìa… đại ca, huynh cũng biết từ nhỏ đệ không thích ăn thịt mà, hơn nữa…” Lâm Tiểu Thiên cúi đầu nhìn Đốm Đen đang nhìn mình chằm chằm, “Đệ cũng không thấy Đốm Đen béo, nó chỉ tròn trịa chút thôi, nhưng đệ thấy thế lại càng dễ thương hơn.”

Bị Lâm Tiểu Thiên nói vậy, Lôi Hạo Nhiên không khỏi tự suy nghĩ, có phải mình nên giảm cân không nhỉ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét